Cập nhật liên tục trong ngày, 7 ngày/tuần

Community News
Vietnam
US News
World News
Opinions
Business News
Real Estate News
Family News
Jobs & Career
Health
Resources
Education
Women
Elections
Local News

Calitoday Interview

Science & High Tech News
Sport News
Entertainment
Chuyen Nhat Stories
Nguoi Cuoi Pho Stories



























Viết Về Cha nhân ngày Father’s Day
Ngô Kỷ, Jun 21, 2010


Kể từ khi tôi mất mẹ, có nhiều lần tôi muốn viết về mẹ, nhưng rồi lại thôi, không làm sao viết nỗi, mới vài đoạn là đôi mắt bị loè nhoè bởi những giọt nước mắt vô h́nh từ đâu trào ra, và tôi nhận chân ra được là từ thâm tâm của một thằng con ngỗ nghịch và hư đốn này, tôi thương nhớ mẹ rất nhiều.

Mother’s Day 2010 rồi, ba mươi năm tôi mồ côi mẹ, thời gian khá xa so với một đời người, nhưng t́nh mẫu tử sao lại quá gần, gần đến nỗi tôi có thể thấy được mẹ trước mắt, có thể ôm choàng được mẹ vào ḷng, có thể nói cho mẹ nghe tiếng “I Love You”.., và v́ những xúc c ảm thiêng liêng, nghẹn ngào đó mà tôi đă không viết ǵ được cho mẹ. Cho măi đến hôm nay, nhân ngày Father’s Day, tôi viết mấy ḍng chữ cho cha tôi, tôi cố gắng viết thật lẹ, viết thật mau, viết được chừng nào hay chừng đó v́ tôi sợ, sợ rằng sẽ không c̣n cơ hội viết được nữa như tôi đă từng không viết được cho mẹ.

Cuối năm 2008, trong bài “Áo Vũ Cơ Hàn, một v́ sao đă tắt”, tôi có nhắc về Ba tôi, và mới đó mà các điều tôi lo sợ bây giờ nó đang lù lù đến. Tôi đă viết như sau:

“Sáng nay, hẹn nhau quán chay Zen của nhà báo Lư Kiến Trúc trên đường Bolsa, chưa kịp hello th́ Etcetera hỏi “Sao thấy mặt anh hôm nay x́u quá dzậy?”. Sẵn máu “cải lương” trong người nên trả lời ngay “Không biết hôm nay tại sao tôi buồn. Buồn v́ Trời mưa hay băo trong tim?”. Vâng quả thật tôi đang buồn, nhưng không phải buồn v́ bị tan vỡ một mối t́nh trai gái, mà tôi buồn v́ hay tin một ngôi sao vừa tắt trên bầu trời nghệ thuật cải lương, nghệ sĩ Minh Phụng, hay Áo Vũ Cơ Hàn, hay Mộ Dung Thạch, hay Mẫn Vân Lâu, hay Hồ Thiên Vũ, hay Tần Lĩnh Sơn, hay Trần Tự Tâm …đă trở về với cát bụi, đă miên viễn ra đi…

Nếu trong Thánh Kinh phán rằng “Không thấy Chúa mà tin”, th́ trong trường hợp của tôi, “Không quen biết ǵ với nghệ sĩ Minh Phụng, thế mà tôi cảm thấy tiếc tiếc, thương thương khi biết tin anh qua đời”. Tâm lư con người thật lạ, cái hạnh phúc có trong tầm tay không thấy quư, nhưng khi vụt mất th́ hụt hẫng.

Chiều hôm qua đưa Ba đi bệnh viện, lần này đem theo tờ Việt Weekly đọc trong khi chờ bác sĩ. Lướt qua những trang đầu bởi không thích đọc lại các bài ḿnh đă viết, “cái tôi đáng ghét” mà, nhưng khi đọc đến trang 21 bài “Vĩnh biệt lăng tử “Áo vũ cơ hàn” Minh Phụng - Người nghệ sĩ tuyệt vời nhất trên những đỉnh núi hương sa” do Trần Quốc Bảo viết, bỗng dưng ḷng tôi chùng xuống, nghĩa là con tim tôi vẫn c̣n biết rung động, máu tôi vẫn c̣n nhồi, thế mà lâu nay dư luận và thiên hạ lại ra rả lên án và nguyền rủa tôi là “đồ bất nhân, bọn tán tận lương tâm, lũ ác độc”, vân vân và vân vân….

Dù tôi và nghệ sĩ Minh Phụng không có “dây mơ rễ má” ǵ cả, nhưng giữa chúng tôi có lẽ “nặng nợ” nhau một cách vô h́nh. Cũng v́ cái nghèo rách mồng tơi của chàng lăng tử Áo Vũ Cơ Hàn trong tuồng Tâm Sự Loài Chim Biển mà tôi tự nhiên trở thành “nạn nhân” mỗi lần Ba tôi coi cái DVD đó. Mà càng xui cho tôi là ông ta lại mê cái DVD đó nữa mới chết chứ. Ông coi đi coi lại, mà mỗi lần coi như vậy là tôi chuẩn bị nhận “ly cà phê đen” của Ba: “cuộc đời mày cũng chẳng khác chi cái anh chàng Áo Vũ Cơ Hàn này cả”.

Trời ơi, ông Áo Vũ Cơ Hàn nghèo th́ kệ ổng chớ có mắc mớ ǵ tôi. Quả là Ba tôi unfair với tôi. Cái sướng, cái tốt, cái giỏi của Áo Vũ Cơ Hàn th́ Ba tôi lại không nhắc tới. Tại sao Ba tôi lờ đi cái cảnh Áo Vũ Cơ Hàn hạnh phúc khi được người đẹp Cát Mộng Thùy Dương yêu thương, được công chúa Tô Ngă Phương Đài an ũi. Ba tôi lại phớt đi cái chuyện Áo Vũ Cơ Hàn đối xữ cao thượng với người bằng hữu Tô Ngă Giang Châu, và Ba tôi cũng làm thinh về cái tài và ḷng mă thượng của Áo Vũ Cơ Hàn đối với tên cướp biển Thạch Vũ. Ông bà ḿnh quả thật ḿnh nói không sai, “Bụt nhà không thiêng”, và điều này lại vô t́nh ứng dụng vào trường hợp của tôi.

Tôi ghét cái ông Áo Vũ Cơ Hàn này dễ sợ, nói đúng hơn là tôi “ghen” với ông. Ông nghèo nhưng ngoài đời ông có tới mấy vợ, nào là Kiều Tiên, Diêu Huê…, nào là có cả một đàn con nối nghiệp, mà trong đó có Tiểu Phụng, Y Phụng đang là nghệ sĩ, ca sĩ, diễn viên điện ảnh nổi danh. Ông đang có hàng triệu khán thính giả tại quốc nội và hải ngoại ái mộ. Chỉ cần ông chia cho tôi một phần nho nhỏ cái mà ông đang có th́ tôi đă cảm thấy hạnh phúc biết dường nào.

Từ nhỏ tôi đă thích loài chim biển, chính v́ vậy hầu hết những văn thơ “con cóc” của tôi được lấy bút hiệu là Hải Âu, và cho đến khi qua Mỹ, th́ ngoài cái tên Email ngokyusa@yahoo.com th́ tôi cũng có thêm cái Email ngoviethaiau@yahoo.com và nickname trên các diễn đàn Paltalk tôi cũng lấy là Ngô Việt Hải Âu. Quả là một trùng hợp ngẫu nhiên khi phát giác ra là ḿnh thích tuồng Tâm Sự Loài Chim Biển từ lúc nào không biết. Phải chăng trong tôi đă ái mộ nghệ sĩ Minh Phụng và ngưỡng mộ khí tiết bất cần đời của lăng tử Áo Vũ Cơ Hàn?

Nói về Áo Vũ Cơ Hàn mà không nói sơ về Ba tôi th́ quả là việc thiếu sót. Như đă nói, Ba tôi luôn sẵn sàng “lợi dụng” cái anh chàng Áo Vũ Cơ Hàn này để “xài xể” tôi, tuy nhiên nói cho cùng th́ ông ta cũng có cái lư của ông, tôi đâu có oan ức ǵ mà phản đối. Ba tôi so sánh tôi với nhân vật Áo Vũ Cơ Hàn như vậy là ổng đă nâng cấp tôi lên một bực rồi đấy, v́ Áo Vũ Cơ Hàn khá hơn tôi nhiều, c̣n có rượu để uống, c̣n có vua mời vào cung điện để ở, chứ c̣n tôi th́ trên trang Thư Độc Giả của báo Người Việt th́ không thiếu những câu: “Ngô Kỷ biểu t́nh để xin bố thí miếng bánh ḿ, đồ du thủ du thực, mất dạy, du côn, chí phèo, homeless, chống cộng quá khích, cực đoan, chống cộng tới chiều, làm chuyện tào lao, bao đồng, dị hợm,” vân vân và vân vân.

Làm Cha Mẹ ai lại không xót xa và tủi thân khi thấy con cái ḿnh bị “nguyền rủa” như vậy, tôi thấy ân hận và có lỗi với Ba tôi quá. Nhưng “Cha Mẹ sinh con, Trời sinh tính”, tôi sống theo cái nhân sinh quan và lư tưởng của tôi. Chính v́ vậy những chuyện “ngoài đường” ít khi nào tôi kể cho Ba nghe, hay những trang báo nhục mạ tôi thường được tôi “tự ư đục bỏ” trước khi đưa cho Ba đọc. Tôi không muốn Ba tôi buồn, tôi không muốn Ba tôi chịu nhục lây một cách vô tội vạ.

Con nào mà không thương Cha Mẹ, Khổng Tử có khuyên: “Kẻ nào tôn kính mẹ cha, sẽ thấy niềm vui trong con cái ḿnh”, và “Tuổi của cha mẹ không nên không biết: một là để mừng (cha mẹ sống lâu), một là để lo (v́ cha mẹ già yếu)”. Chính v́ vậy mà tôi muốn Ba tôi sống b́nh thản vô tư để ông có thể sống thêm vài ba năm nữa với con với cháu.

Thời trung học, tôi có đọc Nhị Thập Tứ Hiếu, có người con lấy làm buồn khi những ngọn roi cha quất vào lưng ḿnh không c̣n mạnh và không cảm thấy đau v́ thể hiện sức cha đă già yếu lắm rồi. Do đó tôi sẽ lấy làm lo âu và sẽ cảm thấy thiếu thốn và hồi hộp nếu tôi không c̣n nghe tiếng la mắng của Ba “cuộc đời mày cũng chẳng khác chi cái anh chàng Áo Vũ Cơ Hàn này cả”.

Tài liệu viết rằng cải lương hiền ḥa, chất phác, thủy chung, điệu nghệ, khí khái, và tôi tin là nghệ sĩ cải lương Minh Phụng có đủ yếu tố như vậy. Nghệ sĩ Minh Phụng ra đi để bao thương tiếc, ngậm ngùi cho gia đ́nh, cho khán thính giả mộ điệu bốn phương. C̣n riêng tôi, tôi bắt đền anh v́ tôi chỉ lo rằng anh chết đi rồi, Ba tôi không c̣n xem tuồng “Tâm Sự Loài Chim Biển” nữa, và tôi hết c̣n được nghe Ba mắng “cuộc đời mày cũng chẳng khác chi cái anh chàng Áo Vũ Cơ Hàn này cả”. Vĩnh biệt anh!”

Bài viết trên chưa được hai năm thế mà những điều tôi lo sợ, hay nói đúng hơn là những điều tôi không muốn đến th́ nó đang từ từ trở thành hiện thực. Nghĩa là sức khỏe bây giờ không cho phép Ba tỉnh táo xem tuồng Tâm Sự Loài Chim Biển nữa, và tôi không c̣n nghe được tiếng Ba mắng “cuộc đời mày cũng chẳng khác chi anh chàng Áo Vũ Cơ Hàn này cả.” Bây giờ Ba đọc trước quên sau nên tôi không c̣n phải “kiểm duyệt” báo trước khi đưa cho Ba đọc v́ Ba không c̣n đủ minh mẫn để phải xót xa v́ những lời lẽ nhục mạ, phỉ báng con ḿnh trên báo, và tôi bắt đầu phập phồng lo sợ…

Tôi thích bài thơ đơn sơ nhưng gói gắm lắm “T́nh Cha Nghĩa Mẹ” được “thanhthuy” post trên mạng như sau:

Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha
Nước biển mênh mông không đong đầy t́nh mẹ
Mây trời lồng lộng không phủ kín công cha
Tần tảo sớm hôm mẹ nuôi con khôn lớn
Mang cả tấm thân gầy cha che chở đời con
Ai c̣n mẹ xin đừng làm mẹ khóc
Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không

Đọc lại bài thơ trên làm tôi nhớ đến mẹ. Năm 1979, tôi rời nước Mỹ để đi làm overseas tại Thụy Sĩ không phải v́ ham món tiền lương hậu hỹ, mà mục đích là sẵn tiện qua đó làm việc, tôi sẽ t́m cơ hội bảo lănh Ba Má, Anh Chị Em c̣n lại Việt Nam được ra ngoại quốc, v́ vào thời điểm đó c̣n sớm quá, giữa Hoa Kỳ và Việt Nam chưa có một liên hệ ngoại giao nào cả, mà Thụy Sĩ là một quốc gia trung lập, có Liên Hiệp Quốc, có Hồng Thập Tự và có nhiều quan hệ với Việt Nam.

Tôi muốn đưa Má ra ngoại quốc để lo chạy chữa bịnh t́nh cho Má. Nhưng bất hạnh thay, một tiếng sét đánh ngang tai, tôi nhận tin Má chết từ một người bạn du học ở Ư về Việt Nam thăm nhà gọi phone qua báo tin. Trời đất quay cuồng, không gian như tối sầm lại. Tôi như người mất trí, bao nhiêu kỷ niệm mẹ con ôm ấp trong kư ức bỗng có dịp tuôn trào ra. Tôi khóc không nhiều bằng cụ đồ Nguyễn Đ́nh Chiểu khóc mẹ đến mù mắt, tôi chỉ biết là tôi đă khóc thật nhiều và thật nhiều khi hay tin mất mẹ.

Là người sống thực tế, tôi chẳng bao giờ ngạc nhiên và bận tâm về bất cứ cái ǵ xăy ra trên cơi đời ô trọc này, thế mà có một điều tôi không bao giờ chuẩn bị đón nhận, đó là việc tôi mất mẹ. Chính giờ phút đau khổ lớn lao này, tôi mới thấy tâm trạng chính tôi trong bài thơ Mất Mẹ của Xuân Tâm - Bảo Uyên:

“Năm xưa tôi c̣n bé

Mẹ tôi đă qua đời

Lần đầu tiên tôi hiểu

Thân phận trẻ mồ côi



Quanh tôi ai cũng khóc

Im lặng tôi sầu thôi

Để ḍng nước mắt chảy

Là bớt khổ đi rồi



Lúc bé tôi không tin

Người thân yêu tôi mất

Hôm ấy tôi sững sờ

Và nghi ngờ trời đất



Từ nay tôi hết thấy

Trên trán Mẹ hôn con

Những khi tôi phải đ̣n

Đau ḷng Mẹ khóc trước



Ḱa nhà ai bên cạnh

Mẹ con vỗ về nhau

T́m Mẹ, tôi không thấy!

Lúc buồn, biết trốn đâu?



Hoàng hôn phủ trên mộ

Chuông chùa nhẹ rơi rơi

Tôi biết tôi mất Mẹ

Mất cả một bầu trời.



Ôi trời cao xanh thẳm

Có nghe rơ lời tôi

Từ trần gian cát bụi

Tôi đă mất mẹ rồi!


Tôi hụt hẫng khi nghe tin Má chết, và ngay cả trong lúc viết những gịng chữ này, tôi ngậm ngùi nối tiếc những năm tháng sống gần Má mà tôi đă không biết trân quư, để đến bây giờ, trong cuộc hành tŕnh đầy cô đơn, trống vắng này tôi thấy nhớ Má vô cùng. Một danh ngôn mà tôi cho là bất tử: “Thế giới có rất nhiều kỳ quan nhưng kỳ quan tuyệt vời vĩ đại nhất vẫn là trái tim của mẹ.”

Sau năm 1975, theo vận nước nổi trôi, gia đ́nh tôi bị Cộng Sản đánh tư bản.. Tài sản nhà cửa bị tịch thu, Ba tôi bị bắt đi “cải tạo” tại trại trù Tiên Lănh, Quảng Nam, Má tôi với cái thân xác gầy g̣ bịnh hoạn bị bắt đi làm thủy lợi “lao động vinh quang”. Sức tàn lực kiệt, Má được gia đ́nh đưa đến bịnh viện khẩn cấp. Trong giờ thập tử nhất sinh, thế mà bệnh viện bắt gia đ́nh tôi phải chồng đủ tiền y phí trước mới chữa trị, và Má tôi qua đời trong uất nghẹn.

Nguồn hy vọng đưa Má ra nước ngoài chữa bịnh bị sụp đổ, tôi thất vọng tràn trề. Tôi không c̣n thiết tha ǵ nữa, tôi quyết định trở lại Mỹ. Trả lời kư giả Eric Bailey số báo Los Angeles Times ngày 20 tháng 8 năm 1992 nhân ngày Đại Hội Đảng Cộng Ḥa Toàn Quốc, trong bài “Proud Immigrant Stands Out Stand Up for Free Vietnam” (Người Di Dân Hănh Diện Đứng Lên Tranh Đấu Tự Do Cho Việt Nam), tôi nói: “Tôi mất mẹ và tôi mất cả quê hương, nghĩa là tôi đă mất tất cả. Tôi nghĩ rằng tôi phải làm một cái ǵ khác hơn, điều đó là mong muốn được phục vụ đồng bào tôi.” (I lost my mother and my country – It’s everything… I thought I had to do something different. Something to help my people.)

Và trong bản tin “Protests Divide SoCal’s Little Saigon” của hăng thông tấn Associated Press (AP) đánh đi toàn thế giới, viết về cuộc biểu t́nh tự phát chống báo Người Việt nhục mạ lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, ngày 8 tháng 4 năm 2008, kư giả Gillian Flaccus đă trích dẫn lời phát biểu của tôi: “Những cái giá trị nhất trong đời tôi là Mẹ tôi và lá cờ nước tôi. Tôi đă mất hết. C̣n sót lại ǵ trong cuộc đời của tôi? Tôi không c̣n ǵ cả.” (The most valuable things in my life – my mother and my flag – I lost it… What else do I have left in my life? I have nothing.)

Có một số người không biết lư do nên họ ngạc nhiên, và từ ngạc nhiên họ lên án, dè bỉu công cuộc đấu tranh chống cộng, chống Việt gian của tôi. Nếu họ nhớ lịch sử nước nhà, nếu họ nhớ sự kiện giặc Tàu giết ông Nguyễn Phi Khanh cha của Nguyễn Trăi, giết ông Thi Sách chồng bà Trưng Trắc th́ họ sẽ hiểu tâm trạng và thái độ đối kháng của tôi trước cảnh cả một dân tộc bị áp bức và Má tôi bị chết bởi chính sách ngu muội và tàn nhẩn của bọn cộng sản vô thần.

Tôi không nhớ hết những lời Má tôi dặn ḍ, nhưng tôi chắc chắn hầu hết bà mẹ đều muốn con ḿnh trở thành người có chí khí, lư tưởng và liêm sĩ. Và bài thơ “Lời Mẹ Dặn” của Phùng Quán chính là kim chỉ nam, là ngọn hải đăng, là hành trang cho những bước tôi đi. Bài thơ như sau:

Tôi mồ côi cha năm hai tuổi
Mẹ tôi thương con không lấy chồng
Trồng dâu, nuôi tằm, dệt vải
Nuôi tôi đến ngày lớn khôn.
Hai mươi năm qua tôi vẫn nhớ
Ngày ấy tôi mới lên năm
Có lần tôi nói dối mẹ
Hôm sau tưởng phải ăn đ̣n.
Nhưng không, mẹ tôi chỉ buồn
Ôm tôi hôn lên mái tóc
- Con ơi
trước khi nhắm mắt
Cha con dặn con suốt đời

Phải làm một người chân thật.
- Mẹ ơi, chân thật là ǵ?
Mẹ tôi hôn lên đôi mắt
Con ơi một người chân thật
Thấy vui muốn cười cứ cười
Thấy buồn muốn khóc là khóc.
Yêu ai cứ bảo là yêu
Ghét ai cứ bảo là ghét
Dù ai ngon ngọt nuông chiều
Cũng không nói yêu thành ghét.
Dù ai cầm dao dọa giết
Cũng không nói ghét thành yêụ
Từ đấy người lớn hỏi tôi:
- Bé ơi, Bé yêu ai nhất?
Nhớ lời mẹ tôi trả lời:
- Bé yêu những người chân thật.
Người lớn nh́n tôi không tin
Cho tôi là con vẹt nhỏ
Nhưng không ! những lời dặn đó
In vào trí óc của tôi
Như trang giấy trắng tuyệt vờị
In lên vết son đỏ chóị
Năm nay tôi hai mươi lăm tuổi
Đứa bé mồ côi thành nhà văn
Nhưng lời mẹ dặn thuở lên năm
Vẫn nguyên vẹn màu son chói đỏ.
Người làm xiếc đi giây rất khó
Nhưng chưa khó bằng làm nhà văn
Đi trọn đời trên con đường chân thật.
Yêu ai cứ bảo là yêu
Ghét ai cứ bảo là ghét
Dù ai ngon ngọt nuông chiều
Cũng không nói yêu thành ghét
Dù ai cầm dao dọa giết
Cũng không nói ghét thành yêụ
Tôi muốn làm nhà văn chân thật
chân thật trọn đời
Đường mật công danh không làm ngọt được lưỡi tôi
Sét nổ trên đầu không xô tôi ngă
Bút giấy tôi ai cướp giật đi
Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá.
Rất tiếc tôi không phải là thi nhân, văn nghệ sĩ để có thể dùng văn chương, nghệ thuật mà vinh danh hai đấng sinh thành. Tôi xin mượn bài thơ “Cảm Ơn Nghĩa Mẹ, T́nh Cha” của Quốc Vương để bày tỏ ḷng biết ơn Cha Mẹ từ một đứa con có lắm “tội t́nh”:

Cảm ơn nghĩa mẹ, t́nh cha

Cảm ơn công đức mẹ cha cao dày

Khi xưa bồng bế trong tay

Cha mẹ d́u dắt, thơ ngây vào đời

Bao dung cha nở nụ cười

Cho con ư chí giữa đường thơ ngây

Mẹ hiền dành trọn t́nh thương

Ngày đêm gian khổ, đoạn trường nuôi con

Ơn cha cao cả núi non

Tấm ḷng của mẹ suối nguồn biển khơi

Cho con mái ấm cuộc đời

Cho con mở mắt nh́n đời mai sau

Cho con hiểu biết cuộc đời

Cho con tất cả biển trời bao la

Cảm ơn nghĩa mẹ, t́nh cha

Cho con công đức mẹ cha sinh thành.

Ngô Kỷ - Father's Day 2010


Page 1 of 1 Share

Send this article to a friend.

truong pham   Jun 30, 2010 16:46:03  

Father's Day
Thương mến ngàn lời-Bố biếtkhông
Mẹ luôn hănh diện-Bố là chồng
Giỏi-chăm-đứng đắn-lại ḥa nhă
Liệu chúng mày-theo nổi Bố không